Trong tác phẩm nổi tiếng “Cuộc phiêu lưu của Alice
vào
xứ sở thần tiên”, có một đoạn kể về cô bé
Alice khi bị lạc vào xứ sở thần tiên, cô sợ hãi bỏ chạy,
chạy mãi cho đến khi gặp một con mèo.

Alice hỏi con mèo: Tớ đi đường nào bây giờ? Con
mèo
trả lời: Điều đó tùy thuộc vào việc cậu muốn đến đâu
chứ? Alice đáp lại: Tớ thật sự chẳng quan tâm lắm về
cái nơi
mà mình muốn đến. Con mèo: Thế thì cậu cũng không
cần quan tâm là nên đi đường nào! Một khi mà cậu
đã không quan tâm đến cái nơi mà mình tới
thì đi đường nào mà chẳng được!
Quả thật, chẳng phải con mèo chịu thua trong việc chỉ
đường cho Alice, mà
ngay cả những người thông thái nhất cũng đành lắc đầu
khi phải
chỉ đường cho một người mà không hề biết rõ đích đến
của mình là nơi đâu!
Sự lúng túng của Alice làm ta chợt giật mình: Vậy mục
đích của cuộc đời mình là gì!?
Câu chuyện “Alice và con mèo” nói trên
thực chất cũng là một cách tiếp cận gần gũi để chúng ta
suy
ngẫm về câu chuyện cuộc đời của mỗi con người.
Thật vậy, nhiều khi chúng ta cứ sống ngày qua ngày, năm
này
qua năm khác như vậy, mà rất ít khi dành chút
thời gian để dừng lại và tự hỏi: Mình là ai? Mình
sống
để làm gì? Cuộc đời mình sẽ đi đâu về đâu? Rốt
cuộc là mình sẽ dùng cuộc đời mình vào việc gì
và việc đó có đáng để dùng hay không? Mình
muốn có một cuộc đời ra sao? Làm sao để có một cuộc
đời như
thế? Cuộc đời mình nên được "quản trị" như thế
nào?...
Đến câu chuyện “Quản trị cuộc đời”
Từ bao đời nay, khi nói đến quản trị, người ta thường
nói đến quản
trị quốc gia hay quản trị doanh nghiệp, chứ ít ai nói
đến “quản
trị cuộc đời” hay “quản trị bản thân”.
Tuy nhiên, ai cũng biết, để một quốc gia thành công thì
chắc chắn quốc gia đó phải được quản trị tốt, để một
doanh nghiệp thành
công thì doanh nghiệp đó phải được quản trị tốt, để một
gia
đình hạnh phúc thì gia đình đó cũng phải được
“quản trị” tốt.
Và để có một cuộc đời thành công cũng vậy, chắc chắn
cuộc đời đó cũng phải được “quản trị” tốt.
Đối với quản trị quốc gia và quản trị doanh nghiệp thì
chúng
ta đã có cả một hệ thống các ngành khoa học liên
quan và có một hệ thống lý luận khá đầy đủ. Vậy còn
đối với “quản trị cuộc đời” thì có đủ quan trọng và
có đủ khó khăn để hình thành một chuyên ngành
hay một chương trình đào tạo?
Tất nhiên là vô cùng quan trọng và tất nhiên
là vô cùng khó khăn. Và đó cũng chính
là lý do vì sao chuyên ngành và chương
trình đào tạo quản trị cuộc đời được ra đời, phát triển
và
có hệ thống lý luận vô cùng phong phú.
Peter Drucker - một triết gia về quản trị (Management
Philosopher), người được xem
là “cha đẻ” khoa học quản trị hiện đại của thế giới
(Father of
Modern Management), và cũng là người khởi xướng chuyên
ngành
“Quản trị cuộc đời” (theo cách gọi của ông là “Managing
oneself”) cho rằng: “Chúng ta đang sống trong một
thời kỳ của
những thay đổi khó lường, bởi vậy nếu bạn có hoài
bão,
có chiến lược tốt cho cuộc đời của mình, thì bạn sẽ
nhanh chóng
chinh phục được đỉnh cao sự nghiệp trong cuộc đời
bạn. Và sự thật, chính
mỗi chúng ta mới là "nhà quản trị" của cuộc đời
mình.”
Xem tiếp: http://www.lima.edu.vn/hocbong/cau-chuyen-quan-tri-cuoc-doi.html